prix viagra pharmacie
Hôm nay: Thứ 6, 11 - 24 - 2017 / 23:49:29

CUCU


             Làm bác tài trẻ vi vu có tiếng là một tay lái tài hoa, lại ăn nói có duyên nữa, nên Bườn được nhiều cô bạn hàng buôn chuyến trái cây mê mẩn. Số phận Bườn được an bài trong một chuyến xe cuối năm. Cô Thoa, con gái út ông chủ đòi đi theo xe lên Trung Phước thăm làng Đại Bình, nơi được mệnh danh là “một Nam Bộ thu nhỏ” trên quê hương Quảng Nam-Đà Nẵng; chùm dâu đất, trái lòn bon sánh duyên cùng hương sầu riêng, măng cụt. Thoa cũng vừa đến độ cập kê, da trắng, mắt trong, ngực đầy, mông nở; lại có thêm cái thắt đáy lưng ong có ngấn gợi cảm chết người. Chuyến xe ấy không may hỏng hóc phải nằm lại tối trên lưng chừng đèo. Đêm hôm ấy, cũng tại cái con chồn đèn đi ăn đêm cứ đứng chong chong đôi mắt xanh lè nhìn cô chủ Thoa. Thoa thất thần ré lên rồi nhào đến ôm ghì và áp mặt vào ngực Bườn. Bườn bị hớp hồn khi chạm phải bầu vú nóng ran căng tròn êm như nhung đang thổn thức. Đêm ấy Thoa lại bắt Bườn phải ngồi thức canh chừng con chồn đèn, kẻo sợ nó quay trở lại trêu ngươi. Chồn ở đâu không thấy, chỉ thấy có cô Thoa nõn nà, trông thơm thảo ngọt ngon như quả táo đầu mùa, với cái tựa đầu tin cậy, kề vai áp ngực giao thoa. Sương đêm xao động. Một cảm giác rạo rực xốn xang lan toả gọi mời. Vậy là “tay lái tài hoa” mất thắng “sụp bẫy” cô con gái ông chủ chốn lưng đèo. Khi biết chuyện hai đứa rủ nhau ăn trái cấm, không những ông chủ xe không rầy la mà còn ngồi cười hềnh hệch cho là duyên số ấy trời xe. Vậy là bác tài trẻ ta đành cưới vợ sớm. Bước vào tuổi hai mươi Bườn đã làm chủ một gia đình “Ruộng sâu trâu nái, con gái đầu lòng”, chuẩn bị sinh đứa con thứ hai.

           
Sau này, những lúc vui vầy Bườn hay tự khoe là đời mình được đốt cháy giai đoạn tuổi thiếu thời, gác tuổi học trò chưa ráo mực đã được đôn lên làm bố. Mà cũng tại chuyến xe định mệnh cuối năm ấy, không biết là cái bẫy ai giăng, của cô con gái hay là của ông chủ, không khéo lại của cả hai cha con nọ cũng nên. Mà đúng như vậy thì Bườn sập là phải, “hai đánh một không chột cũng què”. Bị sập bẫy mà lại êm ru như ngồi trên cái nhíp!

          Có vợ sớm cũng có cái rất được, mà mãi tận sau này nhiều người mới ngộ ra, cả một lớp bạn học trò ngày xưa không có đứa nào được như Bườn ngày nay. Vào tuổi năm mươi, vợ chồng Bườn đã hai lần cắp dù đi làm sui, sắp sửa được lên ngôi ông ngoại lần thứ hai. Cậu út vừa tốt nghiệp trường  Luật, sắp sửa đi làm thầy cãi nay mai. Vậy là tay lái tài hoa coi như thất truyền.

          Lên ông lên bà rồi, Bườn quyết định treo vô-lăng sớm. Từ năm mười bốn tuổi đã rong ruổi trên đường tứ chiến tây đông rồi, đến nay nghe chừng cũng đã thấm mệt. Mặt khác mắt mũi có tuổi rồi có khi trông gà hoá cuốc, kinh nghiệm đường rừng ổ gà ổ voi không thể đua được với các tay lái lụa tuổi trẻ cùng cung đường cao tốc ngày nay.
         Vậy là Bườn bán xe, chuyển sang mở quầy hàng bán phụ tùng ô tô kiêm luôn nghề làm thợ tiện, gọi là sắm việc ngồi nhà cho có công chuyện mua vui. Mua bán thương trường, tiện chạm đo đếm chi li vốn không phải là sở trường, Bườn đâm ra buồn chán nhớ đường nhớ xe, thèm có người chơi để nói chuyện tâm tình.
         Bỗng một hôm có ông lão người Hoà Ninh quen lâu rồi không gặp, nay đi ngang qua nhà đem “bán” cho Bườn một con khỉ đực lông vàng cụt đuôi khá đẹp. Theo như lời ông lão nói, thì con khỉ này ông nuôi nó từ ngày còn bé con như cái nắm tay, năm nay nó lên ba tuổi rồi. Vừa qua nó nghịch ngợm gắp lửa lên mái nhà chơi làm cháy mất cái chái bếp, may mà bà con còn chữa kịp chứ không thì mang tai họa cho cả xóm. Bà lão ở nhà giận quá đánh nó và đòi tống khứ nó đi hoặc đem giết quách cho xong hậu họa. Ông lão thấy thương và tiếc mới đem đến cho Bườn, gọi là bán cho nó có cái duyên may thôi. Là khỉ nhưng nó có thể nghe và hiểu được một số tiếng người. Để chứng minh cho điều mình vừa nói, ông lão kề miệng nói vào tai con khỉ:

         -Mầy hư quá làm bà giận, bà đánh, bà đuổi mầy rồi. Từ hôm nay mầy ở lại đây với chú. Ở đây phố phường chắc là hơn trên ấy, sẽ có lắm thứ ngon cho mầy ăn, nhiều kiểu lạ cho mầy chơi.
         Con khỉ ngồi trầm tư như ông cụ non, hình như nó hiểu những điều ông lão vừa nói. Bườn nắm sợi dây xích dắt vào nhà, nó ngoan ngoãn đi theo. Ông lão không ra giá, Bườn không mặc cả mà gửi ông ba trăm ngàn đồng.
         Sau khi ông lão đi rồi, con khỉ ngồi buồn xo ro, hình như trong mắt nó có ngân ngấn nước. Bườn đem cho nó mấy cái bánh qui và một quả chuối, nhưng nó chỉ ngồi nhìn chứ không đụng tới. Sang đến ngày hôm sau nó bắt đầu ăn uống và chạy nhảy trở lại bình thường. Giống khỉ là thế, nỗi buồn mau quên, tốt tính là không thù vặt.
         Bườn đặt tên cho khỉ là Cucu và đem buộc vào gốc cây hoa giấy trước nhà, nối dài thêm sợi dây xích để nó có thể tự do leo xuống nghịch dưới đất, hứng chí nhảy đánh đu làm xiếc trên cây.
         Từ ngày có Cucu, trước nhà Bườn luôn có mấy đứa trẻ con rình rập trêu chọc. Chúng nó càng trêu ghẹo Cucu càng cao hứng diễn trò. Có Cucu nhà như có thêm một đứa trẻ con, phải cho nó ăn, dạy nó chơi, đôi khi cũng phải quát tháo roi vọt cho nó sợ, vài ngày lại phải dẫn nó đi tắm xà phòng thơm hẳn hoi, để tránh trong nhà khỏi có cái mùi ngai ngái khăm khắm rất khỉ.
         Có Cucu trong nhà cũng rất vui. Con cái nuôi lớn lên chúng nó đi hết rồi, bạn bè trang lứa còn lo bươn chải lo lam lo làm nuôi con ăn học. Cô Thoa nõn nà ngày nào nay trở thành bà Thoa tham công tiếc việc, cứ mãi lấn bấn với cái quầy hàng tạp hóa ngoài chợ. Ở nhà một mình không có ai chơi, buồn tình Bườn chơi với Cucu. Cucu biết khôn, hiếu động, biết diễn trò mua vui cho chủ, nhưng chán nhất là nó không biết nói chuyện. Vui buồn “chí chóe”. Giận dỗi lại “chí chóe”. Sợ hãi cũng “chí chóe”.
         Từ vui vẻ chuyển sang phiền toái không mấy hồi. Có thể nói tên Cucu này quái hơn mấy đứa trẻ con lối phố, múa may chạy nhảy nặn ra lắm trò. Ai đội mũ đi ngang qua đúng trong tầm với, ngay tức thì nó từ trên cao đu xuống hớt cái mũ một cách nhẹ tơn rồi tót lên ngọn cây ngồi rung chân, vung vẫy chán chê, đợi Bườn quát một tiếng mới ném trả cái mũ. Cucu rất sợ Bườn, hay nói đúng hơn là nó sợ cái roi mây. Roi đáng roi, cái roi mây dẻo và mềm, quất một nhát là cái đau lặn vào tận thịt da, đến khỉ cũng phải sợ. Phiền nhất là khi đàn bà con gái đi qua, dây chuyền, bông tai, nơ cài tóc, trâm giắt đầu..., nó lượn xuống xớt lấy nhanh hơn làm xiếc; tót lên ngồi trên cây lại còn dạng háng ra gãi bẹn, sờ chim khiêu khích.
          Dân chúng đi trên vỉa hè quen nhìn thẳng để định hướng và nhìn xuống chân để tránh dẫm đạp phải những thứ dơ dáy, chứ đâu phải quan quyền thường hay ngước mắt nhìn lên mà biết ở phía trên đầu có khỉ. Thế là Cucu ta bị người quy chụp cho cái tội cùng ông chủ: “khỉ Bườn ghẹo gái giữa ban ngày”.
         Để khỏi phiền toái, Bườn đem Cucu vào buộc chỗ chân cầu thang, nghe hơi mất vệ sinh nhưng phiền trong nhà còn hơn bề ngoài. Bị buộc chặt Cucu ta trổ tài cởi xích. Tiết mục cởi xích phá xiềng thì quả là nó có biệt tài, buộc thế nào rồi ngồi loay hoay hoài nó cũng cởi được. Buộc chặt quá thì thương nó bị đau, buộc lõng tay dễ bề nó cởi trói. Mà một khi đã thoát ra rồi thì nó leo trèo chạy nhảy khắp mọi nơi, khó khăn lắm mới tóm lại được. Sợ nhất là Cucu nghịch điện, cắm quạt, đóng cầu giao máy tiện máy mài...nó làm được tất. Đặc biệt nó rất khoái cái giá sách, chỉ cần tót lên “ngồi đọc” một lúc là sách vở bị xé teng beng làm giấy vụn. Nghe người ta mách nước là khỉ rất sợ chó, nhưng Bườn không dám nuôi chó, vì loài chó hay cắn người, nhỡ nó ngoạm phải Cucu thì tội nghiệp nó. Chó lại hay có máu điên, chúng nó mà cấu xé nhau truyền thêm máu điên cho khỉ nữa thì tan cửa nát nhà, người người tai hoạ. Bườn làm cách khác, nghĩ kế hù khỉ. Anh mua về một con chó béc-giê bằng sứ cao to giống hệt như con chó thật, đem đặt ngay chỗ giá sách. Thấy con chó khổng lồ ngồi chễm chệ xừng tai há mõm le cái lưỡi đỏ lòm, Cucu ta không dám bén mảng tới, chỉ đứng xa lấm lét nhìn. Mấy ngày sau (chắc là phát hiện ra đó chỉ là con chó giả), lập tức Cucu  trèo lên đầu chó ngồi, túm lấy hai tai chó lắc lấy lắc để như chơi trò bập bênh. Con chó sứ đổ chổng kềnh vỡ toang hoang. Cucu khoái chí ngồi dạng chân gãi bẹn “cười” choe choé.
         Chịu hết nổi rồi! Mất tiền để mua về một nỗi phiền toái, giờ không chịu nổi nữa đành phải tìm cách tống khứ nó đi là điều cực chẳng đã. Bực  bội Cucu lắm nhưng Bườn vẫn cảm thấy thương thương. Thả nó ra đường sẽ bị người phàm xẻ thịt nấu cao, cao khỉ dạo rày nghe nói đắt lắm; cho thì mang tội, dù là con khỉ cũng không nên thay thầy đổi chủ đến ba lần.
         Thấy Bườn cứ đắn đo với ý nghĩ về con khỉ nhãi ranh, bà Thoa mách nước:
         -Ông lão bán con khỉ cho anh người Hòa Ninh chứ gì? Thả đại nó về trên Bà Nà-Núi Chúa ấy là xong.
         Bườn vỗ đùi kêu đánh “đét” một tiếng như vừa mới chiêu một ngụm rượu ngon, rối rít khen vợ hết lời:
         -Đàn bà con gái thời nay thông minh lắm! Được lắm! Của sơn trả về núi, trên ấy có khu bảo tồn sinh thái và động vật quý hiếm, chi bằng ta cho nó sớm hồi hương. Mấy người trước đây bỏ Tổ quốc vượt biên ra đi, nay gọi là nhớ quê cha đất tổ tìm đường trở lại, huống hồ chi nó là con khỉ bị bắt ra khỏi rừng về ở với người đeo xiềng xích bấy lâu nay. Chắc là nó cũng đang nhớ rừng sầu đau đến não ruột, nên trả thù đời bằng cách quậy phá tưng bừng và cũng để cho khuây đi nỗi nhớ.
         Đã nói là phải làm ngay chứ không nên để lâu dễ đổi thay ý định, nhưng ít ra ông chủ Bườn cũng phải làm cho Cucu một cái gì đó chứ không lẽ để nó ra đi tay không!
         Ngay hôm ấy, Bườn đi mượn cái tông-đơ điện về tự tay cắt cho Cucu cái đầu đinh đúng kiểu và đến thợ may đặt may ngay cho nó một bộ quần áo thể thao, vải dù loại tốt màu vàng viền đỏ, có hình con số  9 trên lưng.
        Sáng hôm sau Bườn dong xe đưa Cucu lên núi Bà Nà, trên đường ghé mua thêm một ít bánh kẹo các loại và mấy trái chuối. Đến chân núi, anh dừng xe phía bên kia cầu An Lợi; Cucu cứ nhấp nhổm “khẹt khẹt” liên hồi rồi nhảy chồm chỗm vẻ vui sướng. Chắc nó đã nhìn thấy cảnh núi rừng xanh thẳm và nghe tiếng suối reo, những sắc màu và âm thanh quen thuộc trên giang sơn của nó trước đây.
        Bườn kéo Cucu lại tháo xích, một tay với cái túi định lấy quần áo mặc cho nó, nhưng nhanh như cướp Cucu thoát ra trèo tót lên cây, miệng kêu khe khé như đang cười, chân tay dẻo quẹo như được làm bằng nhựa, đánh du từ cành này sang cành khác một cách điệu nghệ rồi mất dạng trong cây.
        Chờ mãi không thấy Cucu trở lại, Bườn đứng tần ngần trong tâm trạng hụt hẫng, không rõ lòng buồn hay vui. Vậy là con Cucu bạc tình bỏ rơi anh. Anh nổ máy xe và chửi đổng:
       -Quân bất hiếu, đồ khỉ vẫn hoàn khỉ!
        Quay xe lại chạy qua khỏi cầu, sực nhớ trong túi còn bộ quần áo và mấy thứ sắm cho khỉ, Bườn dừng lại mở túi lấy ra định ném xuống suối. Bỗng anh nghe tiếng Cucu kêu ré lên phía sau, ba chân bốn cẳng nó bươn bả chạy tới nhảy lên ngồi ôm chặt lấy đầu xe, đôi mắt nhìn cầu khẩn. Bườn thấy lòng mình xốn xang. Cucu đâu phải là quân bất hiếu, nó đang sợ anh bỏ rơi.
        Bườn bắt đầu lúng túng, anh tự vấn lòng mình: “Một con khỉ có nghĩa. Chở nó trở về ư! Không nên. Phải nghĩ cách thả lại nó vào rừng thôi!”
        Nếu lúc nãy Cucu đi luôn vào rừng, thì anh có buồn phiền chút ít, nhưng có lẽ trong lòng nhẹ nhàng hơn. Có hai đứa nhỏ vác rựa từ phía rừng đi ra, thấy chú khỉ vui mắt, chúng nó dừng lại xem. Khi biết ý định của Bườn muốn thả khỉ vào rừng, một đứa mách bảo:
        -Dân ở đây không mấy ai nuôi khỉ đâu chú ạ, họ bảo “Nuôi ong tay áo, nuôi khỉ giậm nhà”, chỉ sợ gặp bọn phường săn ở phố lên thôi, nhất là ngửi thấy mùi khỉ cái, bằng mọi giá bọn chúng phải bao vây tóm sống. Nghe nói họ làm thuốc bổ thận cường dương chi đó.
        -Muốn thả được con khỉ này lại cho rừng, chú phải đi sâu vào một đoạn nữa mới đến khu bảo vệ động vật hoang dã, nằm cách biệt bên kia suối, ở đó có mấy chú bảo vệ rừng trông coi, khỏi sợ chi hết - Cậu bé cùng đi còn  nói chêm thêm cảnh báo trước - Trong ấy có một đàn khỉ đông tợn lắm, con này lạ lạc vào lãnh địa chúng không chắc nhập đàn được, không khéo bị khỉ bầy xúm vào cắn chết đấy.
        Nghe cậu nhỏ nói thế, Bườn hơi lo nhưng lòng anh đã quyết. Không nhập đàn được thì Cucu sống đơn lẻ, voi nhà thả về núi còn nhập bầy được nữa là khỉ; đã cấu xé nhau thì chưa dám chắc con nào hơn con nào.
        Nghe theo lời hai cậu nhỏ, Bườn đi sâu vào rừng. Đến khu bảo tồn động vật hoang dã anh dừng lại. Cucu bây giờ bám riết theo anh, chắc là nó sợ bị bỏ lại một lần nữa. Nhìn sang bên kia suối, Bườn thấy có một đàn khỉ đang chuyền cành bồng bế nhau đùa vui chí chóe. Bườn lấy quần áo ra mặc vào cho Cucu, trông nó thật ngộ nghĩnh, hơi giống Tôn Ngộ Không trong Tây Du Ký.
        Bườn gói nải chuối cùng bánh kẹo kẹp nách, hai tay bồng Cucu lội ra giữa suối. Cucu ghì chặt lấy anh, nghiến răng chèo chẹo, hình như nó cảm nhận thấy sắp có tai biến. Đi thêm một đoạn nữa cho gần bờ bên kia, Bườn gắng gượng dằn lòng mình, lấy hết sức ném tung Cucu sang bờ, rồi ném luôn theo gói thức ăn cho nó. Cucu lanh lẹ kịp bám được và đu trên một cành cây ven suối. Nó không còn chí chóe kêu nữa mà ré lên từng hồi thảm thiết, nó khua khoắng chân tay loạn xạ réo gọi. Cucu leo ra bờ suối ngồi trên mõm đá, khản tiếng réo gào như bị ai đè ra cắt tiết. 
        Bườn quay lại lội nhanh lên bờ, thấy mắt mình nhòa đi, mũi cay xè nóng hổi. Không phải Cucu bất nghĩa bạc tình bỏ anh, mà anh đã đoạn lòng bỏ rơi nó.
        Chuẩn bị quay lui, Bườn ngoái nhìn sang bờ suối bên kia lần nữa. Anh giật thót tim, một con khỉ màu đen to xù tách ra từ đàn khỉ lúc nãy đang chuyền cành lần ra bờ suối, nơi phát ra tiếng kêu lạ. Nó sắp mò đến chỗ mõm đá Cucu ngồi rồi. Việc gì sẽ xảy ra đây?
        Bườn chong mắt đăm đăm nhìn sang. Nếu con khỉ kia mà tấn công Cucu thì Bườn sẽ giải cứu ngay.
        Nhưng kỳ lạ thay, vừa nhìn thấy Cucu thì con khỉ màu đen to xù kia lập tức tháo lui ngay và rú lên, hình như như nó vừa nhìn thấy một hung thần. Những tiếng hú dài man dại liên tục cất lên, cả đàn khỉ kia nhanh chóng bồng bế kéo nhau chạy tán loạn rồi mất tăm.
        Cucu lại gào lên dữ dội hơn. Những tiếng kêu nghe thống thiết đến nao lòng. Bườn phóng xe thật nhanh để chạy trốn, nhưng tiếng kêu gào khản đặc của Cucu cứ bám theo, dội vào vách núi, vang xa... 
 
       Thả Cucu về rừng rồi Bườn rất buồn, gần như tâm trạng cho một đứa con chưa trưởng thành ra ở riêng. Từ đó Bườn thường hay ngồi xem chương trình động vật hoang dã trên truyền hình. May mắn thay, hôm ấy chương trình  Đài VTV3 (Truyền hình Việt Nam) phát về Khu bảo tồn sinh thái Bà Nà. Bườn chăm chú theo dõi, dóng tai nghe.
        Tiếng cô phát thanh viên giọng Hà Nội vang lên trong trẻo và rõ mồn một: “Khu bảo tồn sinh thái Bà Nà không những bảo vệ tốt nguồn động vật hoang dã hiện có, mà còn thu hút sự quan tâm của nhân dân quanh vùng. Những động vật quý hiếm bị bắt về nuôi giữ làm cảnh trong nhà bấy lâu nay, nay chúng được trả về lại với rừng.”
        Bỗng Bườn hét toáng lên và cười vang:
        -Mẹ nó ơi! Cucu kìa! Đúng là Cucu nhà mình rồi. Đã quá! Cucu đi đóng phim. Cucu lên truyền hình VTV. Ha...ha...! ha...ha...!
        Đúng là Cucu của nhà Bườn thật, nó đang ngồi bắt tréo chân vắt vẻo trên ngọn cây sung chỗ bờ suối hôm nọ. Vẫn dáng cái đầu đinh và mặc cái áo màu vàng viền đỏ, nhưng không mặc quần. Chắc là ở trong rừng bị vướng víu khi leo trèo và khó khăn trong khâu tè ị, nên Cucu cởi vất cái quần, giữ lại cái áo mặc cho khỏi lạnh. Vậy là Bườn yên tâm. Cucu đã nhanh chóng thích nghi với rừng và không bị bọn khỉ bầy thổ địa kia bắt nạt. Bườn lẩm nhẩm nói một mình: “Nhất định chủ nhật tuần sau mình sẽ lên thăm nó, không biết nó có còn nhớ chủ không. Nếu nó không nhớ thì khỉ vẫn hoàn khỉ”
        Sáng chủ nhật Bườn đi Bà Nà. Hoa quả ở rừng chắc là không thiếu, anh mua cho Cucu một ít bánh kẹo các loại, những thứ ấy khi còn ở nhà nó vẫn thích.
        Đến nơi, Bườn bước xuống ven suối đúng chỗ hôm nọ, bắt tay làm loa cất tiếng  gióng gọi sang bên kia. Anh vẫn gọi như khi Cucu còn ở nhà:
        -Cucu...!Cucu...!
        Bườn gọi hoài mà không thấy tăm hơi Cucu đâu cả, chỉ thấy một đàn khỉ nào đó bồng bế nhau chạy nhảy nô đùa. Hay là Cucu của Bườn nhập được đàn rồi nên quên chủ! Vậy thì mừng cho nó ở rừng sống có bầy có bạn, dù nó có quên anh rồi cũng chẳng sao. Thói đời có mới nới cũ là chuyện thường tình. Con người mắt mũi sáng trưng, nhìn mọi vật sờ sờ ra đó, mới hôm trước ngồi với nhau chén tạc chén thù, chén chú chén anh, hôm sau sếp nghỉ hưu là họ quên ngay, huống hồ chi là con khỉ được thả về rừng. Bườn khoát tay, miệng lẩm bẩm một mình “Quên đi đồ khỉ ạ!”
        Vừa mới quay lại, Bườn chộ mặt một người lạ hoắc trông hơi dữ tướng, tay cầm ngọn giáo sáng quắc. Anh ta hỏi ngay:
        -Anh gọi Cucu nào?
        -Nó là con khỉ của tôi.
        -Khỉ như thế nào?
         Nghe Bườn miêu tả sơ sơ, anh ta hiểu ngay và nói như ra lệnh:
        -Biết rõ. Tôi là Bảo Lâm. Đi theo tôi.
         Bườn thầm hỏi: “Bảo Lâm à! Anh ta là ai?”. Chắc là không phải tên người, rất có thể đó là cách gọi tắt của “Người bảo vệ rừng”. Bườn lặng im đi theo anh. Linh cảm hình như có điều gì không bình thường, nhưng anh ngài ngại không dám hỏi và anh ta cũng không thèm nói với Bườn câu nào. Những người quen sống với rừng họ thường nghe và nhìn nhiều hơn nói.
        Về đến khu nhà Ban Quản lí, anh ta chỉ cái chuồng thú nơi góc vườn và ra hiệu cho Bườn đến đó. Vừa bước đến nơi, Bườn bỗng kêu to:
        -Trời ơi! Cucu! Mầy làm sao thế này?
         Bườn a tới định bế Cucu lên, nhưng anh bảo lâm đứng ngay bên cạnh kịp ngăn lại:
        -Không bế lên được đâu. Nó bị khỉ đàn đánh hội đồng, vết thương ở đầu rất nặng và gãy cột sống nữa. Toàn thân mềm oặt, nằm lịm như thế kia đã mấy ngày nay. Bên thú y bỏ thuốc chạy rồi. Không biết hơi sức lấy ở đâu ra mà nó cứ thoi thóp như thế đến mãi tận hôm nay!
        Bườn xoa tay lên cái đầu đinh ấy và khe khẽ gọi:
        -Cucu! Cucu!
        Hình như hai mí mắt Cucu máy nhẹ một cái, rồi toàn thân nó lạnh dần.
        Giọng anh bảo lâm lại đều đều kể lể:-Con Cucu này ngộ lắm. Hôm mấy anh truyền hình lên đây nhìn thấy nó mặc áo, để đầu trụi trông như hiệp sĩ; khi giương máy quay lên ghi hình nó ngồi tréo chân, ngẹo đầu điệu đà như đóng phim ấy, trông dễ thương quá chừng, ai cũng khoái.
        Tự dưng anh chàng bảo lâm nói hơi nhiều. Hai mắt Bườn cay xè, môi mặn chát.
        Khi nghe Bườn thắc mắc vì sao Cucu không nhập đàn được, anh bảo lâm khẳng định:
        -Tại vì đội lốt. Con khỉ này đã bị “người hoá” rồi!-Và anh ta giải thích thêm- Hôm ấy đi tuần rừng tôi không thấy đàn khỉ ở khu rừng bên suối như mọi khi; đi tìm thì trông thấy một con khỉ đầu trùi trụi mặc quần áo hẳn hoi ngồi bên suối, thoạt nhìn trông từa tựa Lão Tôn giáng trần. Chắc là vì thấy “Lão Tôn” nên đàn khỉ kia chạy trốn vào sâu bên trong. Đến khi Cucu xé bỏ quần áo, hiện nguyên hình một con khỉ mồ côi bị tha hoá giống loài, không thể dung nạp bầy đàn được nữa; thì lập tức bị bọn khỉ kia tấn công ngay. Khỉ đàn mà tấn công tranh giành lãnh địa thì khủng khiếp lắm. Nếu hôm ấy tôi không đến kịp thì Cucu bị chúng xé xác mất rồi.
        Bườn ngồi bất động, hai mắt rưng rưng.
        Theo nguyện vọng của Bườn, các anh bảo lâm đồng ý để anh chôn Cucu nơi góc vườn khu nhà Ban Quản lí và hứa sẽ xin phép cho xây tại đó một ngôi mộ xinh xinh. Không biết chừng qua dăm ba thập niên nữa, ngôi mộ ấy được người đời sau khai quật lên. Chao ôi! Lúc ấy Cucu sẽ thành Người Thiên Cổ của ngàn năm nơi cõi thâm sơn Núi Chúa-Bà Nà!

 

Thêm bình luận


Mã an ninh
Làm tươi