prix viagra pharmacie
Hôm nay: Thứ 3, 11 - 21 - 2017 / 4:18:55

Nuôi gà rừng

Anh bạn tôi tên Công, là kỹ sư nông nghiệp, chuyên ngành chăn nuôi-trồng trọt. Đường quan lộ của anh ta hanh thông như lái tàu suốt.
       Là kỹ sư mới ra trường, anh ta lao xuống cơ sở và được phân công làm Trưởng trại giống Hợp tác xã Nông nghiệp. Từ đó anh bắt đầu tiến thân từng bước một: Chủ nhiệm Hợp tác xã Nông nghiệp, Chủ tịch xã, Bí thư Đảng bộ xã, Phó Chủ tịch huyện rồi lên Chủ tịch, Bí thư huyện uỷ;  hiện nay là Phó Giám đốc Sở Nông Lâm của một tỉnh to nhất thuộc khu vực miền Trung-Tây Nguyên. Do hết tuổi cơ cấu chức quyền rồi, chỉ vài năm nữa thì nghỉ hưu; chứ không thì anh ta còn tiến xa hơn nữa, có khi lên đến Chủ tịch tỉnh, rồi Chủ tịch nước cũng nên.
       Nhà anh bạn ở thị trấn Hà Kiều nên có được một khuôn viên khá rộng. Anh làm 5 cái chuồng gà cầu kì thuộc loại hàng kiểng hiếm thấy, để nuôi gà rừng. Tôi tạm gọi là những cái “chòi lồng”.
       Thời buổi này, người ta đổ xô nhau nuôi hổ báo, nuôi trăn lấy xương nấu cao, nuôi gấu lấy mật; anh bạn tôi lại đi nuôi gà rừng?
       Khi nghe tôi thắc mắc, anh bạn trả lời cà kê dê ngỗng, đại ý là: Công trình đường dây 500 KV (năm trăm ki - lô - vôn), đường Trường Sơn hiện đại và các nhà  máy thuỷ điện thi nhau phá hết rừng đầu nguồn rồi, gà rừng hết môi trường sống; anh ta bắt gà rừng con về nuôi nhân giống, để mai nay đưa “tiếng gáy của rừng” ra thành phố. Nhà nhà nuôi gà rừng, người người nuôi gà rừng, sẽ có một thành phố mang tên “Thành phố gà rừng” gắn liền với tên tuổi của anh ta-Công “gà rừng”.
       Trong 5 cái chòi lồng, mỗi cái Công nuôi nhốt một cặp gà rừng con, một mái nhốt với một trống. Giỏi thật! Đúng là cặp mắt của kỹ sư chăn nuôi! Hai gà con bé tí hi thế mà anh ta phân biệt được con trống con mái.
       Theo kỹ sư Công, thì sáu tháng sau gà bắt đầu đẻ trứng và ấp. Công hứa chắc nụi với tôi:
       -Lúc ấy mời ông về đây chơi, tôi sẽ tặng ông một cặp gà rừng con, đem về nuôi nhân giống ở thành phố Văn-Du (thành phố Văn hoá-Du lịch); về nhà lo sắm chòi lồng đi là vừa!
       Khoảng nửa năm sau, tôi đến nhà Công. Nhìn thấy 5 cặp gà rừng trong 5 cái lồng chòi, tôi sững sờ bởi vẻ đẹp rực rỡ của nó; tôi thốt lên một cách tự nhiên “Chao ôi! Đẹp quá!”. Những con gà mái tròn trịa thấp lút cút dễ thương như con chim bồ câu, khoác bộ lông đen hạt nổ; đặc biệt mấy chú gà trống, với bộ lông sặc sỡ xanh đỏ tím vàng, đẹp như một con chim trĩ. Đúng là  loài “Đầu rồng, đuôi phụng, cánh tiên”!
Khi nghe tôi nhắc đến cặp gà con, nét mặt Công thoáng buồn, rồi ra giọng phân trần kể lể:
       -Đến kì kêu trống nhảy ổ, cặp nào cũng đẻ, có con đẻ hơn chục trứng, nhưng khi ấp thì…ấp mãi mà không thèm nở lấy một con để làm thuốc; tôi cứ để cho ấp, ấp đến khi trứng thối thì thôi. Lạ quá ông he?! - Công đưa tay túm tóc vặn - Tôi nghĩ mãi không ra ông ạ?
       Nhìn thấy vẻ mặt buồn xo đến tội nghiệp của Công mà thương, trong tôi loé lên một ý nghĩ lạ. Tôi nói quả quyết:
       -Trứng gà thiếu trống nên không thể nở được.
       Công vặn lại ngay:
       -Ông nói tào lao, “mỗi chuồng một cặp trống mái” sao lại thiếu, chỉ có mà thừa trống!
       Tôi nói một cách nghiêm túc, hiến kế cho Công:
       -Vấn đề là ở chỗ “mỗi chuồng một cặp trống mái” ấy đấy! Sắp đến ông cứ đổi trống liên tục đi, đổi luân phiên từ chuồng nọ sang chuồng kia…Tôi đảm bảo gà rừng con sẽ sinh ra đàn đàn lũ lũ.
Nét mặt Công “gà rừng” ngớ ra như…
      -Ờ nhỉ, “Khoai đất lạ” mà! Gà cũng cần phải có của lạ!

Thêm bình luận


Mã an ninh
Làm tươi