prix viagra pharmacie
Hôm nay: Thứ 6, 11 - 24 - 2017 / 23:45:32
 
Khi còn nhỏ, Trần Thụ và Thu Trân là đôi bạn cùng làng. Thu Trân hơn Trần Thụ hai tuổi. Hai ông bố trẻ hợp tính nhau, chiều chiều hay ngồi khề khà, gọi là lấy “chén rượu đánh lừa cơn mỏi cơn đau”. Trong khi trà dư tửu hậu, hai người cao hứng gá nghĩa thông gia, vỗ đùi đen đét mà rằng: “Nhất gái hơn hai, nhì trai hơn một”.
Khi còn học tiểu học trường làng, hai cô cậu cùng học gỏi và quấn quít với nhau như hình với bóng, có nhiều điểm rất tương đồng. Lên cấp 2 rồi cấp 3, hai anh chị cũng học giỏi và vẫn chơi thân với nhau, nhưng bắt đầu phân thân. Thu Trân là con gái nhưng giỏi các môn tự nhiên, tính khí mạnh mẽ, suy nghĩ rạch ròi, hay lý sự; còn Trần Thụ là con trai nhưng có năng khiếu các môn xã hội, tính tình nhu mì, đa mang, sống nặng về tình cảm.
 Lớn lên vào đại học, mỗi người một trường, anh chốn Cố Đô hoa lệ, chị nơi Cao Nguyên hoa thắm bốn mùa. Xa cách là men nồng cho tình yêu thắm đượm. Hai người có những năm tháng hò hẹn lâm li như tiểu thuyết Tây phương, yêu thương nhau đẹp hơn tình sử. Thời gian như phản lực, tình cảm nặng như chì, họ sánh vai nhau vào đời. Thu Trân trở thành luật sư, làm Thẩm phán toà án nhân dân; Trần Thụ làm giảng viên đại học, kiêm Nhà nghiên cứu Văn nghệ dân gian. Hai người công tác tại quận Nhứt, nhà cùng phố Tây Hồ. Chỉ tiếc rằng việc gá nghĩa thông gia của hai ông bố năm xưa đã tan tành xác pháo, câu hẹn biển thề non ngày nào của chàng và nàng thành lời chia biệt, để lại mộng mị ngày đêm. Thu Trân theo đường chồng, Trần Thụ an bài cưới vợ.
Đúng là hồng nhan đa truân. Thu Trân thăng tiến nơi pháp đình nhưng đường chồng con lại gãy gánh, một mình lận đận nuôi con. Trần Thụ sẽ hạnh phúc ấm êm như ru, nếu Phi Yến (vợ anh) không tôn vinh nàng Hoạn Thư làm Đức Chúa.
Mới vào U40 ngọt nước, da trắng, mắt đen, dáng đậm đà săn chắc, lại phảng phất thêm nét nghiêm nghị của quan toà, Thu Trân trở thành diễm lực hút hồn Trần Thụ. Chàng hối tiếc thì ván đã đóng thuyền. Những lần gặp nhau ở ngoài đường, hay những khi bịa chuyện tranh chấp bản quyền tác phẩm, chàng tìm đến toà nhờ Thu Trân tư vấn, Thu Trân rất vui và lúc chia tay có vẻ quyến luyến, bịn rịn. Hình như chàng có đọc được trong mắt nàng một điều gì khác lạ. Mỗi lần chàng la cà gợi lại những kỷ niệm xưa, mắt nàng chợt long lanh như có nắng, nhưng khi nghe chàng ngỏ lời đến nhà chơi thì nàng xua tay “cấm cửa”.
Con tim đa cảm của Trần Thụ thổn thức. Trong làn áo Thẩm phán uy nghi ấy lại là một Toà Thiên Thu ngọc ngà, là Thu Trân của anh ngày nào thơm tho và quyến rũ. Đàn bà nói có thì không, nói không thì có, nói chồng thì chưa. “Em bảo anh đi đi/Sao anh không đứng lại”. Cái câu “Tình cũ không rủ cũng tới” nó có chừa ai đâu! Không khéo, là văn chương mà lại bị chê trách “Sao mà anh ngốc thế?!”.
Với phụ nữ đoan trang nên dùng diệu kế. Tối hôm ấy, trước khi đi nhậu, Trần Thụ lấy một mảnh giấy ghi: “Tôi bị to tim; hãy đưa giúp về số nhà 35 Tây Hồ! Cô chủ sẽ hậu tạ!”
Không uống say, Trần Thụ chỉ uống sương sương và lấy rượu xoa lên mặt, lên tóc rồi về sớm. Đến đầu phố Tây Hồ, chàng ta ngã vật ra đường “bất tỉnh”. Người đi đường xúm lại. Mảnh giấy trong túi áo chàng trồi ra. Họ vực chàng lên xích lô chở thẳng đến 35 Tây Hồ.
Nghe gọi “Cô chủ” khẩn cấp, Thu Trân vội vàng ra mở cổng. Chiếc xích lô chạy tuột vào nhà. Thu Trân thất thần nhìn thấy Trần Thụ chết lịm trong tư thế nửa nằm nửa ngồi; người sực nức mùi men.
Kỹ năng nghề nghiệp thức dậy ngay: Thấy người gặp nguy hiểm mà không ứng cứu người là phạm pháp. Thu Trân nói gấp gáp:
-Bác giúp tôi khênh anh ấy vào giường, rồi đến số nhà 400 gọi chị Phi Yến đến đây gấp...gấp, để nhận người nhà.
Ngay lập tức Trần Thụ bật dậy như một cái lò xo bị nén cao độ.
-Khỏi cần. Tôi tỉnh rồi.

Người ngơ ngác, kẻ sượng sùng, bác xích lô nhận tiền và được hậu tạ, có thêm cả tiền công chở Trần Thụ trả ngay về nhà.

Thêm bình luận


Mã an ninh
Làm tươi