prix viagra pharmacie
Hôm nay: Thứ 3, 11 - 21 - 2017 / 4:16:57

Ai điên?

    Truyện mini

 

    Quang và Thúng vốn là hai người bạn chung nhà, sát vách, gốc chín đời làm dân bản địa xã Cù Lao nghèo khó. Lúc nhỏ hai cậu sinh cùng ngày, lớn lên cùng học cùng chơi, rồi cùng nhập ngũ một ngày và ở chung một đơn vị.
    Khi xuất ngũ, cả hai cũng cùng một ngày dắt tay nhau trở về quê. Thúng được đeo lon Trung sỹ, còn Quang vẫn nguyên rin tem Binh nhì.
    Hội tụ nhiều tính nết, nhất là biết siêng năng vâng dạ...kính thưa..., nên Thúng được đề cử vào chức Chủ tịch xã. Ngày Thúng tuyên thệ nhậm chức cũng là ngày Quang xin giấy tạm vắng đi làm ăn xa.
Mười năm lăn lộn xứ người, Quang trở thành ông chủ một giang sơn, trở về làng trông dáng sang lắm. Mười năm Thúng làm chủ tịch, xứ Cù Lao vẫn chưa vượt qua cái ngưỡng xã đói nghèo.
Quang tìm tới thăm Thúng nói rằng, sẽ không đi đâu nữa và đưa cho Thúng một xấp giấy dày cộp-“Đề án phát triển Cù Lao”.
 Chắc đó là kết tinh của  tất cả những năm lăn bạt kì hồ. Cứ đọc xong một trang, Thúng lại lẩm bẩm; đọc tiếp xong một đầu việc, Thúng lại làu nhàu; ráng đọc hết cả cái đề án ấy, Thúng đứng phắt dậy.

   Từ đó trở đi, Quang gặp Thúng ở đâu cũng hỏi cái "Đè án phát triển Cù Lao", cũng đề đạt nguyện vọng; lại còn có ý sẽ gửi lên các cơ quan cấp trên, trình ra dân và đâm đơn xin ứng cử Hội đồng.
   Bề ngoài vẻ mặt Thúng thản nhiên, nhưng trong lòng tím tái: “Đến nước nầy thì quá quắt lắm. Mầy điên thực sự, điên cao độ rồi mà không biết đấy con  ạ!”
   Ngay hôm sau, Thúng ký giấy, cử người của xã “tháp tùng” Quang đi giám định tâm thần. Kết quả giám định: “Sức khỏe tốt, thần kinh hoàn toàn bình thường, đủ điều kiện công tác lâu dài”.
   Quang rất khoái cái câu “Đủ điều kiện công tác lâu dài”, lại tiếp tục theo đuổi những ý tưởng của mình. Nhưng nhiều người dân Cù Lao bắt đầu cứ lấm lét nhìn Quang rồi nhỏ to với nhau: “Ngó như thế chứ nó đang bị điên nặng đấy!”. Nhất là lũ trẻ, cứ mỗi lần thấy Quang là chúng nối đuôi nhau chạy theo hò lơ hét lên: “Đại Gia điên! Đại Gia mộng du!”.
   Gần như tất cả, dưới con mắt người dân Cù Lao, Quang hiện nguyên hình một kẻ tâm thần mộng du.
   Nếu một người điên thực sự thì làm sao có thể sống bình thường với mọi người được. Quang tự ý đến gặp Thúng xin giấy giới thiệu, tự mình trở lại Bệnh viện tâm thần tỉnh và tự nguyện xin nhập viện chữa trị bệnh điên.
   Nhưng sự tình lại không như thế.
   Cuộc nói chuyện diễn ra trong phòng khám:
-Thưa bác sỹ! Trăm sự em nhờ bác. Vì tấm lòng “Lương y như từ mẫu”, xin bác hãy thương và cứu chữa gíup. Em mắc chứng điên.
-Anh nầy buồn cười nhỉ! Lần trước tôi đã khám rồi. Anh không điên.
-Không phải thế đâu ạ! Em đang điên rất nặng.
-Ai bảo anh như thế?
-Thưa ... Ông Chủ tịch xã bảo như thế đấy ạ!
-Vậy thì chính Ông Chủ tịch xã ấy mới là người điên. Điên lâu rồi, cần phải được chữa trị gấp!
-Ông ấy không điên được đâu ạ. Một người điên thì không thể làm được chủ tịch xã cả chục năm nay.

Thêm bình luận


Mã an ninh
Làm tươi