Hôm nay: Thứ 6, 08 - 7 - 2020 / 14:50:54

Chuyện về bức tranh

(Chuyện nghe kể lại)

 Một người bạn vong niên gọi điện thoại cho tôi nói rằng, gần đây có một tờ báo nào đó, đăng một chuyện có thể nói là, “zui zui!”, ngắn gọn nhưng thâm thúy. Chuyện đăng ở báo nào thì anh không nhớ.

Chuyện rằng: Một nhạc sĩ có tên tuổi của địa phương nọ, chuyên viết những bài hát ngợi ca (gọi là địa phương ca). Anh ta giàu lên và được các quan chức sủng ái vì những bài “địaphương ca” ấy. Bạn bè trong giới văn nghệ gọi anh là “nhạc sĩ của Đoàn”, “nhạc sĩ của Đảng”.
Một hôm, tại một cuộc triển lãm mĩ thuật, nhạc sĩ nọ thấy một vị lãnh đạo cao cấp của mình đứng ngắm một bức tranh (hình như ông ta thích bức tranh này). Ngay sau đấy, anh nhạc sĩ thuê người chép lại bức tranh ấy, rồi đem đến tận nhà biếu vị lãnh đạo kính trọng nọ.
Khi nhận bức tranh, vị lãnh đạo nói, “Cảm ơn! Để đó rồi mình cho đem lồng kiến”; kèm theo câu nói cảm ơn là một nụ cười mỉm nửa miệng. Ý ông ta là sẽ cho bức tranh đẹp này vào một cái khung kính hẳn hoi.
Mấy ngày sau, người ta thấy bức tranh ấy được đem để tại nhà một vị lãnh đạo cấp cao ở Trung ương.
Cuối chuyện có lời bị chú: Nhân dân ở một số nới có cách nói theo kiểu chơi chữ, còn gọi là nói lái: Lồng kiến mà nói lái lại là “Liền cống”.

Tôi tin chắc rằng người bạn vong niên của tôi không nói đùa, bởi vì anh vốn là một người chuẩn mực, nguyên là lãnh đạo cao cấp của một tỉnh bạn mới vừa nghỉ hưu.
Trăm nghe không bằng một thấy. Tôi đang tuy tìm tờ báo ấy, ai biết chỉ giúp tôi!
Tôi xin hậu tạ!

Thêm bình luận


Mã an ninh
Làm tươi