|
Báo
|
Đúng vào thời khắc Giao Thừa Xuân Nhâm Thìn 2012, Bùi Ngọc Vy Quân (Con trai út của tôi, vừa tròn 22 tuổi) đi xem pháo hoa về, không may bị tai nạn quẹt xe, và… cháu đã qua đời vào sáng hôm sau - Mồng Một Tết. Một nỗi đau cắt ruột trong những ngày Xuân! Bà con ruột thịt, xóm làng; các cơ quan đoàn thể, ban ngành, chính quyền địa phương ở tỉnh Quảng Nam và thành phố Đà Nẵng; bạn bè thân thiết ở Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Lai Châu, Vĩnh Phú…gửi điện chia buồn, tiếc thương phúng viếng, đưa tiễn Bùi Ngọc Vy Quân đến nơi yên nghỉ cuối cùng, tại Nghĩa trang Hoà Sơn (thành phố Đà Nẵng) vào chiều Mồng Bốn Tết Nhâm Thìn, 2012. Gia đình tôi chân thành cảm tạ và xin được lượng thứ những gì sơ xuất trong khi tang gia bối rối với nỗi đau tận cùng của người cha, người mẹ mất con! Trong lúc tận cùng đau thương, khi được san sẻ nỗi lòng quặn thắt, con người càng thấu hiểu lòng nhau hơn: “Mình đã từng mất đứa con trai đầu lòng khi cháu mới vừa tròn 8 tháng tuổi, nên hiểu nỗi đau của Bùi Tự Lực lúc nầy, không thể nói được bằng lời. Thôi, cứ tự trấn an lòng mình, có thể còn ai đó có nỗi đau lớn hơn! Hãy gắng gượng mà đứng lên để lo cho cháu!” (Thầy giáo, nhà thơ Phạm Phát). “Theo thuyết giáo của nhà Phật: Cha mẹ là quán trọ, các con là khách thập phương, có duyên thì ở với nhau được nhiều, ít duyên thì ở với nhau ít, đứt duyên thì ra đi, cứ nghĩ như thế để giải thoát lòng mình.” (Thượng toạ Thích Chí Mãn, Phó chủ tịch Hội Phật giáo thành phố Đà Nẵng).
Được mọi người sẻ chia, tôi cố gượng dậy và trấn an lòng mình: Giữa lúc trời đất giao hoà, niềm vui vỡ oà khi non nước vào Xuân, thì…con trẻ ra đi! Nỗi đau đớn riêng mình sẽ hoà trong niềm vui chung của mọi người! Và từ nay, cứ mỗi độ Xuân sang, trời đất giao hoà, trăm hoa khoe sắc thắm… ba mẹ lại đón con trở về!
|