prix viagra pharmacie
Hôm nay: Thứ 3, 11 - 21 - 2017 / 0:40:42

Cây bút trẻ

Lê Nguyễn Quốc Việt

LÊ NGUYỄN QUỐC VIỆT

Sinh ngày 14-04-1979
Quê: Quế Sơn, Quảng Nam   
Nghề nghiệp: Kỹ Sư
Có nhiều truyện ngắn đăng trên các báo, tạp chí trung ương và địa phương
Hiện công tác tại Đà Nẵng

   
ÁNH SÁNG CUỐI CON ĐƯỜNG
(Truyện ngắn của LÊ NGUYỄN QUỐC VIỆT)

Người phụ nữ nằm nghiêng trên giường trong căn nhà nhỏ, trống hoác. Ngoài thềm vài giọt nắng yếu ớt loang lổ trên những viên gạch xỉn màu.
- Em không đi nữa. Em ở nhà với con.  Người phụ nữa nói, giọng mệt nhọc.
- Còn nước còn tát em à. Nghe lời anh. Người chồng, gầy, dáng khổ, nghề dạy học, cố thuyết phục vợ.
- Nhà không còn chi. Nợ quá nhiều. Anh còn phải đi dạy. Bỏ nhiều rồi. Nghe em đi anh!
- Em đừng lo. Trường đã sắp xếp. Mọi người cho anh vay  một ít. Đủ đưa em đi đợt này. Người chồng nài nì. Mắt đỏ hoe.
Người vợ, mắt cũng đỏ hoe. Một giọt nước  mắt sắp lăn xuống.
Hai tháng, chị chuyển viện hai lần. Bệnh viện huyện, tỉnh. Bệnh tình không thuyên giảm. Anh quyết định đưa chị đi Huế. 
Chị biết, không lâu nữa, chị sẽ xa anh, xa con. Anh phải gà trống nuôi hai con, một lên lớp ba, một vừa đi nhỡ. Nhiều đêm toàn thân ê ẩm như vạn mũi kim châm tận xương tủy. Những cơn đau hành hạ chị chết đi sống lại. Chị mong được đi nhẹ nhàng. Tài sản sau mười năm tích cóp đã bay theo những bình hóa chất đục lềnh vắt vẻo đầu giường chảy vào cơ thể. Anh vay mượn khắp nơi. Nhà cửa đã trống toang. Để làm gì? Căn bệnh y học đang bó tay. Sự sống giờ như một sợi tơ mong manh nối kết chị với thế giới hồng trần đầy màu sắc khắc nghiệt.
Ra Huế một tuần, chạy xong bình hóa chất. Vẫn không khỏe hơn. Những cơn đau âm ỉ như triệu cái vòi nhọn hoắt đang rỉa rói. Sờ vùng bụng chị nhận ra khối u đã cứng và lớn. Nó như quái thai cứ trồi lên nhân khắp vùng gan. Đôi khi chị muốn cào cấu xé toang lồng ngực, lôi cái thứ đang hành hạ chị vứt cho chó gặm giống truyền thuyết Đan-ko.

Khi nỗi đau tột cùng, con người có thể hình dung nhiều cách để giải thoát!

Hôm nay thứ bảy, ngày y bác sỹ nghỉ. Từ sáng, anh cầu mong trời ngừng mưa để đưa chị thăm Huế. “Biết đâu, đây là lần cuối”! Anh lắc đầu tự nhủ “đừng nghĩ gỡ”.
Đã hai ngày trời đổ mưa. Các con đường ngập nước. Mưa làm cho Huế buồn,  ảm đạm. Lòng chị thắt lại sau lưng anh.
Ngày xưa, khi là sinh viên Huế, hai người thường lang thang trên các con đường sau những chiều tan học, những tối cuối tuần. Huế đầy ắp kỷ niệm. Chia tay Huế mười năm, lần đầu tiên trở lại vùng đất thần kinh là lúc cuộc sống chị cạn kiệt như ngọn đèn dầu lay lắt.
“Chỉ một cơn gió thôi! Ngọn đèn chị sẽ vĩnh viễn tắt”! Chị nghĩ.
Huế vẫn vậy. Không gì thay đổi sau mười năm. Những con đường xinh xắn, sạch sẽ, êm đềm bên cạnh những hàng cây thẳng tắp rợp bóng. Dòng người nhẹ nhàng trôi. Dòng Hương Giang hiền hòa uốn lượn như dải lụa xanh điểm tô Huế nét duyên dáng đầy chất thơ, như nàng thiếu nữ kinh kỳ mười sáu trăng tròn. Hàng bằng lăng tím những khi vào hạ trên đường Nguyễn Trường Tộ, Phượng Bay, Lê Lợi luôn để lại bao nỗi hoài mong khắc khoải mỗi khi xa Huế. Cầu Trường Tiền đủ màu vào đêm lung linh huyền ảo, nơi đây hai người đã bao lần nắm tay dạo bước dưới ánh trăng soi nghiêng trên mặt sông lăn tăn những con sóng lăn tăn đuổi bắt nhau.
Lang thang qua cầu Trường Tiền, qua cổng thành, ngang Đại Nội, rồi dọc đường Phượng Bay. Anh đưa chị vào quán cà phê quen thuộc. Khung cảnh vẫn nguyên sơ cũ kỹ kiến trúc mỹ thuật. Hồi sinh viên, hai người bên nhau, nhâm nhi ly cà phê, êm đềm tay trong tay, thả hồn cùng dự định tương lai. Trên mỗi bàn vẫn chiếc bình sứ nhỏ, một bông hồng. Tường gỗ kiểu xưa, treo những câu châm ngôn, những bức thư pháp. Bức ngày xưa chị thích nhất câu hát trong ca khúc của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn “sống trong đời sống cần một tấm lòng. Để làm gì?” vẫn nền nã trên tường gỗ, chỉ khác nền giấy đã ố vàng. Quán vẫn thắp nến đỏ. Nhìn những ngọn nến bập bùng nhỏ từng giọt sáng chị gặp lại mình cái vẻ trầm, xa vắng. Chị chìm vào suy tưởng, những nỗi niềm miên man, về với ánh đèn dầu thân sơ theo suốt tuổi thơ với những đêm ngủ gật bên cuốn sách, tập vở, mơ giấc mơ tương lai.
- Em khỏe rồi. Chị nói đủ hai người nghe, mắt hút vào khuôn mặt khắc khổ hằn nhiều nếp nhăn sớm của người đàn ông chưa qua ba lăm.
- Bác sỹ nói sẽ chữa dứt hẳn. Rồi sẽ tốt thôi! Anh nắm bàn tay gầy guộc của chị.
- Vâng! Mắt chị xuyên qua con đường bắt gặp bức tường thành cổ kính rong rêu.
- Anh chị dùng chi ạ? Cô bé giọng Huế đặt hai ly trà nóng trên bàn.
- Cà phê sữa anh nhé? Chị nói. Ngày trước, trong quán này, chị gọi sữa, anh gọi đen.
- Ừ. Đã lâu rồi. Anh nói rồi quay sang cô gái:
- Một sữa, một đen.
- Anh đừng buồn. Chị nói, mắt thẳm sâu.
- Mọi việc sẽ tốt thôi em.
- Em biết! Cảm ơn anh.
Giọt cà phê tụ trên đáy phin nhỏ xuống đáy ly trộn lẫn sữa tạo màu nâu sẫm. Nến được cắm dọc trên vách quán như hai ba cây nến hôm sinh nhật chị ở đây. Tuổi trẻ, tình yêu, kỷ niệm hiển hiện khắp nơi. Vậy mà đã vô định!
Những hạt mưa rải xuống mặt đường tõe ra từng hạt li ti rồi tắt lịm trong ánh sáng nhợt nhạt đèn đường. Hàng bằng lăng lẫn trong bóng xà cừ rũ rượi, âm u. Hai người chìm đắm, tĩnh lặng. Khánh Ly với nhạc Trịnh du dương trầm lắng cung bậc cuộc đời làm lay động con tim nhạy cảm đóng băng lâu nay trong chị.

Ly cà phê vẫn vẹn nguyên. Mưa đã tạnh. Dòng người thưa thớt dần. Huế trầm lắng hơn.
Hai người về đến phòng đã gần mười giờ. Chị nằm trên giường ra trắng. Gió hút qua khe cửa sổ âm thanh lạnh lẽo. Kim đồng hồ dần nhích qua ngày mới. Dưới nền gạch, anh co quắp trong hơi thở nặng nhọc. Nhiều bệnh nhân treo lủng lẳng bình đạm, bình hóa chất. Rất nhiều người cùng chung căn bệnh như chị. Đến giờ chị vẫn không hiểu nguyên nhân mắc bệnh khi còn quá trẻ. Người nói do ăn uống, người cho rằng di truyền….
Có lẽ nguyên nhân ăn uống là đúng nhất đối với chị!
Chị lật người nhìn anh. Chị muốn lưu giữ hình dáng anh. Chị nhớ con, trời lạnh, không ba không má có ngủ được? Chị lấy tấm hình con, hôn khẽ rồi đặt trên ngực.
Đài phát thanh thúc gọi người dân tập thể dục. Mọi người đắm chìm trong giấc ngủ chập chùng. Chị xuống giường và cố thật nhẹ, chị dần ra cửa. Gắng ngoái nhìn anh. Đêm qua chị mặc nguyên đồ đi về.
Tầng bảy, chị đi thang máy xuống tầng trệt. Ra thang máy, chị bấm vào. Rồi không. Rồi bấm! Cánh cửa thang máy đã khép lại sau lưng chị. Lồng ngực chị bỏng rát! Chị nghe chông chênh đến uất nghẹn.
Giò đây chị mạnh mẽ bước đi. Liêu xiêu dưới hàng cây ngái ngủ trong sương sớm lạnh giá của buổi sáng Huế cuối đông sang xuân. Vài cụ già râu tóc bạc thảnh thơi dạo bộ. Đôi trai gái trẻ chạy dọc đường Lê Lợi lả tả lá vàng rơi. Vài chiếc xe máy chầm chậm trôi qua trước ánh mắt chị. Một ai đấy ngoái đầu nhìn lại.
Chị bước đi. Trạng thái bồng bềnh! Đến một nơi định trước. Tại đó, chị bình thản gieo mình vào dòng Hương Giang. Dòng nước lạnh sẽ đưa chị về đất mẹ. “Mình sẽ được yên nghỉ”. “Tất cả sẽ kết thúc”!“Cuộc sống, cha mẹ cho mình hình hài. Hôm nay mình trả lại cho cuộc đời, cho cát bụi.”! Chị nhủ thầm.
 Trời sáng rõ. Nắng rọi kẻ lá ướt nước mưa tạo nên bức tranh nhiều màu sắc. Chim sẻ ríu rít trên cành cây, rủ cánh rỉa lông nhau. Hàng cây buông mình ném xuống mặt đường, rơi rớt trên mặt trên tóc chị những hạt nước đọng trên các tán lá. Con đường ven sông dẫn về cây cầu đang thu ngắn dần.
“Một trăm mét nữa! Chỉ một trăm mét nữa thôi! Ta sẽ đứng trên cây cầu là nguồn cảm hứng của bao thế hệ văn nghệ sỹ. Dòng nước lạnh lùng kia sẽ mang hết đi, sẽ giải thoát cho tất cả”. 
Đêm qua chị mò mẫm viết bức thư cho anh, cho con, cho ba má rồi đặt vào cuốn sổ tay trong túi xách đầu giường. Anh sẽ đọc và hiểu.
“Khoảng năm mươi bước nữa đến đoạn đường vòng lên cầu”.Chị bắt đầu đếm. “Từ đó còn khoảng năm chục bước sẽ đến nơi”. Đó là nơi hai người thường ngắm dòng sông trong những đêm trăng thả ước mơ trôi dọc dòng Hương Giang trên những con thuyền giấy dập dềnh ngọn nến lung linh. Mỗi ngọn nến chị thả chở một ước mơ tuổi trẻ. Còn giờ đây, chỉ cần một cái nhún nhẹ thôi.
“Tất cả sẽ kết thúc”.

“Tất cả rồi sẽ kết thúc”!

“Chắc chắn vậy”!

“Còn hai mươi bước nữa”.

“Mười bước”!

Chị lẩm bẩm đủ để nghe. Mắt đăm đắm phía trước, xuyên qua gầm cầu.
Thứ gì đấy bỗng động đậy dưới gầm cầu rét mướt, nhớp nháp. Đến sát bên, chị nhận ra một cụ già quấn mình trong chiếc mền mỏng tanh, rách mướp, dưới lót chiếc chiếu và bao gai đặt trên nền xi măng ẩm ướt. Đầu cụ gối lên cái bị đen nhẻm.
“Có lẽ đêm qua trời lạnh không ngủ được nên sáng ra cụ còn cựa quậy trong tấm mền rách” Chị nghĩ.
“Thêm năm mười phút nữa cũng được”! Chị nghĩ thầm. Cụ già nghe động ngồi dậy nhòm chị.
- Sao cụ ngủ ở đây? Chị hỏi. Cụ già thoáng ngạc nhiên. Đã bao năm có ai ném đến cụ một câu. Cùng lắm quẳng vào nón cời vài cắt bạc lẻ rồi bước nhanh qua, hoặc chau mày đuổi “đồ rác rưởi”.
- Tui không có nhà. Lũ cuốn lâu rồi. Giọng cụ lập cập.
- Thế người thân của cụ đâu?
- Chết trong lũ hết. Chỉ còn đứa con trai nhưng bỏ đi mười mấy năm. Tui mong gặp nó rồi chết.
- Còn chị, sao ra đây sớm vậy?
- Cháu đi hít không khí trong lành buổi sáng.
- Trông chị tiều tụy và u uất? Ốm à?
- Dạ. Cảm xoàng thôi.
- Ốm thì uống thuốc. Tui đã già, tuổi này chết là được. Nhưng tui còn sống là để gặp con.
Cụ già lồm cồm đứng dậy, tay bị, tay gậy bước đi. Chị ngẩn người rồi chạy theo. Tay ôm ngực thở dốc. Nhưng chị có gì để bỏ vào chiếc nón cời? Bà cụ ngước nhìn rồi tiếp tục cuộc hành trình. Chậm rãi. Còm cõi.
Mặt trời đã hắt nắng xuống vạn vật. Dòng người đông đúc tấp nập. Chị đi bộ dọc vỉa hè  miên man suy nghĩ:
Người già cơ nhỡ, đói khát. Mỗi ngày lê khắp nơi kiếm ăn để tìm con. Cụ sống với chút hy vọng cuối đời!
Người trẻ tuổi đi tìm cho mình sự giải thoát. Mình vẫn còn hy vọng. Cuộc đời vẫn còn ưu ái cho mình.
Có lẽ cụ hơn bảy mươi, cái tuổi con cái báo hiếu bằng muỗng cơm, thìa cháo. Vậy mà lấy gầm cầu làm nhà, lấy manh chiếu làm chăn.
Vậy điều gì quan trọng? Chị tự hỏi.
Một mái ấm.
Tình yêu, thương .
Niềm hy vọng.
Mình vẫn còn tất cả. Bên mình có anh, con, gia đình đang ngày mong đợi. Vậy tại sao mình tìm đến cái chết. Mình phải trở về.
Sống - chết hãy để thuận theo tự nhiên. Nên là vậy! Chị ngẫm nghĩ. Chị đã ngộ ra một điều!
Khi chị vào phòng, một người nói, “thức dậy không thấy chị anh ấy đi tìm từ sáng”. Vội mở túi xách, lá thư vẫn còn. Chị xé nhỏ bỏ vào sọt rác. Mệt quá, chị thiếp đi. Tỉnh dậy, anh đang gục đầu bên cạnh. Chị gục đầu vào vòng tay anh. Anh vuốt mái tóc đã thưa đi rất nhiều. Chị thiếp đi trong giấc ngủ chập chờn.
Ngày chủ nhật trôi qua. Chị ăn ngon miệng và tươi tỉnh hơn. Lâu lắm rồi chị mới có một đêm ngon giấc.
Sáng thứ hai, giám đốc bệnh viện gọi anh đến phòng. Anh chuẩn bị tinh thần để nghe thông tin xấu nhất.
Đợi anh là ban giám đốc, trưởng khoa cùng các bác sỹ điều trị.
“Điều tệ hại sắp xảy xa”. Anh nghĩ.
- Mời anh ngồi. Giám đốc nói. Những người xung quanh tỏ ra hệ trọng. - Chúng tôi muốn trao đổi cùng anh.
“Chắc chắn điều xấu rồi”. Người anh hẫng đi.
- Cô ấy sắp chết à?
- Không! Chúng tôi muốn bàn một việc hệ trọng. Người đàn ông nhấp ngụm trà, tằng hắng rồi tiếp. - Có một tử tù muốn hiến tạng. Tòa án đã đồng ý. Chúng tôi muốn phẫu thuật ghép cho vợ anh. Thành công cô ấy sẽ sống. Nếu gia đình chấp thuận, chúng tôi tiến hành sau hai ngày nữa.
- Gia đình hãy bàn bạc rồi quyết định. Bác sỹ trưởng khoa tiếp lời.
Tai anh lùng bùng không nghe kịp và đầu anh chưa kịp tư duy để hiểu hết những lời của vị bác sỹ kia. Nhưng niềm vui sướng dâng trào trên nét mặt anh.
- Vâng. Anh ấp úng.
- Nên quyết định nhanh. Đây là cơ hội đặc biệt cho vợ anh. Người giám đốc bệnh viện nói.
- Vợ tôi sẽ được cứu sống?
- Hy vọng ca mổ sẽ thành công mỹ mãn.
- Chi phí lớn không?
- Không. - Đây là ca đầu tiên nên bệnh nhân không chịu bất cứ khoản phí nào.
- Vậy để tôi bàn với gia đình. Giọng anh run run.
- Chúng tôi đợi anh.

Sang thứ tư, chị được đưa vào phòng mổ với e kíp bác sỹ giỏi nhất. Chị giữ trên tay bức tượng phật nhỏ nhắm mắt cầu nguyện.
Cảm giác không trọng lượng cùng trạng thái bềnh bồng dần xâm chiếm.
Chị thấy mình đang phiêu diêu một nơi nào đấy trong màn sương mờ ảo dày đặc lẫn những hàng bằng lăng tím, có những đám mây trắng nhẹ nhàng lướt qua trước mặt.
Chị đang trơ trọi đi trên cánh đồng lúa quê. Ồ không, đó là con đường ở Huế. Cũng không phải, chị đang đi trên một vùng sa mạc cát trắng dưới cái nắng cháy rát khô cổ. Và chị lại thấy đó là vùng băng giá lạnh vô cùng chỉ toàn tuyết trắng phủ tận chân trời.
Mình đang đi đâu thế này? Mình đến đây để làm gì nhỉ? Chị ngạc nhiên tự hỏi. Chị cảm thấy mệt lắm. Khó thở. Có thứ gì đang đè ngang lồng ngực.
Bất chợt chị nghe ai đó gọi với theo. Kêu giật lại. Hình như giọng nói này chị đã nghe nhiều lần lắm. Rất quen. Chị mừng quá. Chị vội quay lại.
Nhưng không! Chị chẳng thấy ai! Chỉ ánh sáng một ngọn đèn leo lắt chìm ẩn trong màn sương xa xa.
Và phía trước một sức hút đầy ma lực cứ kéo tuột chị đi!
Chị lại đi!
Đi mãi!
Đi trong vô thức!
Chân chị đã mỏi lắm. Chị sắp đuối sức. Chị không thể đi được nữa. Người rã rời. Từng bộ phận cơ thể đang rã rời ra và bị cắt thành nhiều phần rơi rớt lung tung trên khắp con đường.
Mồ hôi  đẫm ướt. Chị sờ thử. Chị nhận ra mồ hôi màu đỏ.
Quái lạ! Chị không thể hiểu nổi. Đầu nặng trịch.
Chị lại vùng vẫy, quờ quạng hai tay. Chị nghe một vật gì rơi đánh bộp. Âm thanh vỡ toang. Rồi có gì đó nắm lấy chị rất chặt. Đau buốt. Tê dại!
Hình như mình đang mơ. Chắc vậy? Chị nghĩ. Rồi chị chìm dần, chìm dần trong miền tối lạnh lẽo.
Không! Chị sợ bóng tối! Chị phải tìm ra nơi có ánh sáng. Chị sẽ đến đó. Ánh sáng sẽ soi đường cho chị đi. Ở đó, chắc chắn có người đang đón chị.
Mình phải ra khỏi vùng tối tăm chết tiệt này! Chị lẩm nhẩm và nghĩ:
Con người phải luôn đấu tranh giành sự sống. Đó chính là chân lý của cuộc đời! .
Tất nhiên rồi. Nhưng không dễ chút nào. Chị biết. Mình cũng đang đấu tranh đây thôi!
Chắc chắn ánh sáng sẽ đem đến sự sống vĩnh hằng. Ở đâu có ánh sáng, ở đó có sự sống! Chị tin vào chân lý vĩnh tuyệt này.
Và chị mò mẫm trong bóng tối để đến ánh sáng ngọn đèn. Nơi phát ra tiếng gọi chị ban nãy.

Đà Nẵng, 08/2008
          

Phan Thị Kim

PHAN THỊ KIM

Ngày sinh: 10.09.1987
Quê quán: Thanh Chương- Nghệ An
Hiện là sinh viên năm thứ 3, chuyên ngành Văn hóa - Du lịch, Đại học Sư phạm Đà Nẵng.

VỀ VỚI MÙA THU
 
Em cùng anh về với mùa thu
Ta dắt tay nhau dưới giàn hoa nhà ai ngọt ngào thương nhớ
Em bắt đền cơn mưa chiều vô tình qua phố
Trách đám mây khờ khạo cuối trời.

Em không trách lá rơi
Cũng chẳng trách heo may ngày đầy nắng
Sao anh im lặng?
Đếm thu tàn bên những cánh tigôn...
 
Mình chỉ giả vờ thôi anh nhé... chẳng nhìn thấy những mảnh hoàng hôn
T.T.Kh vẫn đợi chờ một người dưới ngàn tia nắng úa
Để khỏi một lần lắng nghe những mùa hoa nức nở…
Giả vờ thôi...chẳng nhìn thấy những mảnh tim vỡ... nghe anh!
 
Hãy nắm tay em
Ta cùng về nơi ấy... long lanh
Ngày rất thu, không hoa rơi, lá úa
Và mình sẽ lại giả vờ như không nhớ
Hai sắc hoa dịu dàng giữa màu máu tim pha...

PTK