prix viagra pharmacie
Hôm nay: Thứ 3, 11 - 21 - 2017 / 0:43:11

Bãi cỏ hoang bừng nắng

BÃI CỎ HOANG BỪNG NẮNG

(Đọc “Chó hoang”, truyện của Bùi Tự Lực, Nxb Kim Đồng, 2017)
Trong số những tác phẩm văn chương viết về loài vật nói chung, nhiều tác phẩm có con chó là nhân vật chính đã để lại ấn tượng khó quên trong lòng người đọc. Bùi Tự Lực hẳn phải biết rõ điều đó trước khi quyết định đặt bút viết tập truyện vừa “Chó hoang”. Nhưng rất may, người đọc không hề cảm thấy một chút áp lực nào chi phối hành văn của anh. Anh vào truyện, giống như bất kỳ ông khách nào trong cái quán cà phê “Ban Mai” ở góc ngã tư phố Nguyễn Thị Thập - Ngô Đức Kế, sau ngụm cà phê đầu tiên, sực nhớ ra và kể cho mấy ông bạn ngồi cùng bàn nghe câu chuyện xảy ra trong cái khu phố nhỏ của mình - câu chuyện về con chó hoang mới xuất hiện ở cái bãi đất trống bên kia đường:

“Một con chó cái gầy nhom… Dáng đi của nó chậm rãi, cụp đuôi, cúi đầu… Hình như nó đang tìm một cái gì đó bị đánh rơi. Đôi mắt buồn, lại có cái nhìn xéo lấm la lấm lét sợ sệt và luôn luôn giữ một khoảng cách xa chừng mươi thước với con người”.
Nhân vật chính trong cuốn sách của Bùi Tự Lực hiện ra với bộ dạng rất “hoàn cảnh” như vậy. Mà đúng là hoàn cảnh của con chó đáng thương thật. Xuất thân từ một nòi chó quý, con My tuyệt đối trung thành với chủ, trở thành bạn thân của cậu bé mới lẫm chẫm biết đi là con chủ nhà. Một lần, vì cứu cậu chủ thoát khỏi tai nạn giao thông, My bị chủ hiểu lầm là hại bạn, bị trận đòn thừa sống thiếu chết, cuối cùng, bị tàn nhẫn quẳng ra bãi rác. Khi tỉnh lại, My trở thành con Vằn, một cái tên mới với một thân phận mới: con chó hoang.
“Sự oan khiên đi liền với tai họa, giận hờn sản sinh ra tàn bạo, đòn trừng phạt phũ phàng là bạn đường của tội ác. Đó là cội nguồn đẩy con chó mỗi ngày một cách xa với con người… Một con vật chí nghĩa chí tình như con Vằn cũng không thoát được… Không biết liệu loài người văn minh có vô tình đặt chân lên tình người, chọc gậy khuấy sào đục ngầu ân nghĩa mà đẩy nhau ra xa?”.
Những trang sách cảm động, trĩu nặng suy tư ấy vừa giải thích thấu đáo những hành vi khác thường của con chó hoang, vừa chuẩn bị cho sự bùng nổ mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc của cái kết thúc có hậu thật hấp dẫn và phù hợp với tâm hồn trẻ thơ. Được cảm hóa bởi lòng nhân từ của ông bà giáo, con vật tinh ranh lọc lõi, tưởng như mãi mãi cự tuyệt con người đã bất ngờ quay lại cứu mạng ông giáo, trong một hoàn cảnh ngặt nghèo mà cái sống và cái chết của ông chỉ cách nhau trong đường tơ kẽ tóc. Pha chiến đấu giữa con chó với con rắn hổ mang chúa thật ly kỳ, hồi hộp. Và cái hình ảnh ông giáo thảng thốt nghẹn ngào trước hành động dũng cảm của con Vằn giống như một sự bừng tỉnh, biết lỗi không chỉ của riêng ông, mà còn của những ai đó đã từng vô tình vô cảm trước loài vật:
“Ông giáo quay lại ôm ngực thở dốc, nói đứt đoạn:
- Con Vằn nó… nó cứu tôi! Con Vằn đã cứu tôi các bác ạ! - Ông giáo lại ôm ngực. Tiếng ho như bị kìm nén không thoát ra được, khiến ông tức thở - Phải tìm bằng được để giữ nó lại. Nó đã về đây rồi thì nhất định không đi đâu xa… Bà con ơi! Hãy tìm giúp, tìm con Vằn cho tôi!...”.
***
Dành nhiều trang viết về tấm lòng nhân hậu, sự tận tụy của ông bà giáo già, cũng như của mấy thành viên trẻ tuổi ở “Trạm cứu hộ chó mèo”, nhưng Bùi Tự Lực vẫn thành công hơn với hình tượng con Vằn. Một con chó nhà khôn ngoan bị người chủ ruồng bỏ đã biến thành chó hoang. Vằn “luôn luôn giữ một khoảng cách xa chừng mươi thước với con người”. Ngay cả khi quay lại thực hiện xong cái hành động đền ơn đáp nghĩa với ông giáo, Vằn lại biến mất. Vằn biết tự trọng. Vằn không giống với đồng loại đã từng xuất hiện trong nhiều tác phẩm của những nhà văn khác.
Văn Bùi Tự Lực giản dị, chân thực. Bỏ qua vài sơ suất lặt vặt trong diễn đạt, “Chó hoang” chắc chắn còn để lại nhiều dư vị ấm áp trong lòng người đọc, như cách tác giả khép lại cuốn sách bằng hình ảnh: bãi cỏ hoang bừng nắng.
TRẦN ĐỨC TIẾN
.
.
.

Thêm bình luận


Mã an ninh
Làm tươi